Tâm

Thứ bảy - 03/06/2017 11:43   Đã xem: 276
Tâm là nơi chứa đựng, nơi sinh khởi, đồng thời cũng là nơi bám víu, dính chấp. Sở dĩ bạn không bật sáng được tâm mình một cách rõ rệt vì bạn đã bám chặt một cái gì đó...
Tâm
Tâm là nơi chứa đựng, nơi sinh khởi, đồng thời cũng là nơi bám víu, dính chấp. Sở dĩ bạn không bật sáng được tâm mình một cách rõ rệt vì bạn đã bám chặt một cái gì đó, bạn đang ghì giữ một cái gì đó. Khi bạn đã bám chặt vào một cái gì đó, chẳng hạn như một tư tưởng, một công việc, một bổn phận, một ý thức trách nhiệm…. Những điều bám vào, dính vào nó đã đồng hoá tâm bạn với thứ đó rồi. Tâm không và tâm có vấn đề khác nhau rất xa. Bạn có vấn đề gì trong tâm, vấn đề đó là bạn. Giả dụ bạn muốn đi gặp người yêu, thì hình dáng người yêu đó đã thành bạn rồi. Khi bạn tha thiết tưởng nhớ đến người yêu, thì bạn đã vẽ lên một bức chân dung người yêu trong tâm bạn. Không phải chỉ bạn đánh mất tâm thật của mình, mà bạn cũng đánh mất cả người yêu của bạn nữa. Bạn chỉ đánh lừa bạn về người bạn đã yêu, vì bạn không thấy được người thật mà chỉ thấy cái bóng trong tâm mình mà thôi.
 
Bạn đã đồng hoá, vật hoá mình cùng thiên hình vạn trạng thì bạn đâu còn khoảng không nào dành cho mình. Chúng ta luôn tự làm một cuộc lừa đảo vĩ đại đối với chính mình. Chúng ta không thực sự sống và cũng không muốn sống, bởi vì sống là trôi chảy, sống luôn đổi mới trong mỗi giây phút, ở đó ta cùng vạn vật luôn sinh động, thanh bình, tươi mát và sáng tạo vô cùng.
 
BẠN CÓ THỂ THẤY RA ĐƯỢC ĐIỀU NÀY KHÔNG?
 

Tác giả bài viết: Người Mây Trắng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây